Thị trấn A13 - Nơi hội tụ anh tài

5 điều Bác Hồ dạy là chân lí sống của mỗi công dân Việt Nam nói chung và của thị trấn nói riêng
 
IndexTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Windory
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 197
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 23
Đến từ : Một nơi có nắng, có gió và có chó =))=))

Bài gửiTiêu đề: [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!   Fri Jun 26, 2009 11:37 pm

LTS: Cách đây 1 tháng, chị Hoàng Thùy Linh – một cây viết quen thuộc của Hoa Học Trò đã có lời mời tôi cùng chị xuất bản chung một cuốn sách vào cuối năm. Tôi rất hào hứng với chuyện đó vì tôi rất yêu thích lối sống của chị Linh. Tuy nhiên, tôi đã không giữ được lời hứa với chị vì không đảm bảo được tiến độ cũng như thời gian viết, do công việc có nhiều biến động và thay đổi. Truyện “Có đàn ông trong toilet nữ” là một câu chuyện tôi viết, dự định có mặt trong cuốn sách của tôi và chị. Thời gian gấp gáp, cuộc sống thay đổi nhiều khi không thể nào lường trước được. Về phần mình, tôi nghĩ cuốn sách này khó lòng có thể ra mắt vào cuối năm. Nhưng tôi vẫn muốn tiếp tục đưa truyện của mình đến với người đọc để nhận góp ý và phản hồi. Riêng về câu chuyện này, tôi muốn nói thêm một chút. Đây là câu chuyện có thật về cuộc đời của một cô gái mại dâm khá cao cấp ( tôi không biết lựa chọn từ ngữ như vậy có đúng không?) năm nay mới khoảng hơn 22 tuổi (hơn tôi gần 2 tuổi. Bắt đầu công việc này cách đây 4 năm.). Ngoài việc làm gái gọi, nghề nghiệp chính của cô ấy cũng giống như bao người, là một thư ký văn phòng. Bên cạnh hình ảnh người thư ký này, còn có 1 người đàn ông vì yêu cô mà trở nên tàn tật, tuy nhiên, tôi ko khai thác sâu hình ảnh anh trong truyện. Mà thay vào đó, là hình ảnh một người bạn của tôi, thuộc chòm sao sư tử, nên tôi gọi bạn mình là LEO. Quá khứ không phải là cái có thể điều khiển tương lai, nhưng nó ảnh hưởng vô cùng lớn tới hiện tại. Tôi mong Leo kiên cường hơn.

Ngày 19/8/2008, cô thư ký văn phòng xảy ra tai nạn giao thông và cho đến nay, cô ấy vẫn không hề tỉnh lại. Cái đó gọi là “sống thực vật”. Tôi nghĩ phần lớn trong các bạn, hiểu rất rõ “sống thực vật” là “kiểu sống” như thế nào. Câu chuyện này như một nỗi buồn góp chung vào những giọt nước mắt đang cầu nguyện cho cô ấy. TRong hoàn cảnh này, rất cần những bàn tay nắm chăt.

Tôi hy vọng các bạn sẽ thích câu chuyện này, mang nó đến nhiều nơi, cho nhiều người cùng đọc. Tôi cũng hy vọng, những người đã, đang và sẽ đọc câu chuyện này, hiểu hết được ý nghĩa mà tôi đã gửi gắm vào trong đó!

Xin cám ơn….

Tặng Leo - những điều giản đơn vô hình và trong suốt

1. Sống, chơi đùa, rồi chết…
Màn đêm đã đủ nhiều để đong đầy một chiếc bát lớn.

Sài Gòn nhốn nháo, những con phố lộn nhào, mưa ào ào rơi xuống ngay khi tôi bước lên bậc thềm đầu….

Cuộc sống thật phức tạp và bất trị.

Tôi ghét cuộc sống!

Nhưng chẳng phải như ai đó đã từng nói rồi đó sao? Trên đời này chỉ tồn tại 2 loại người:

- Những người sống, chơi đùa rồi chết.

- Và những người ko bao giờ làm gì khác ngoài việc giữ mình thăng bằng trên sợi dây cuộc đời.

Tôi cần sống để biết mình thuộc loại 1 hay loại 2. .

…………………………….
Buổi sáng sau một đêm mưa thường bắt đầu bởi… mưa. Người ta thật tức cười khi nói sau mưa là nắng, sau mưa luôn là mưa cùng những giọt đắng chẳng ngọt chút nào. Tôi dăng ô, bước ra đường, gọi một chiếc taxi và cụp ô xuống.

Taxi chạy, tôi ngồi trên chiếc taxi chạy.

Đường phố khốn nạn, lái xe khốn nạn, tôi gần như khốn nạn.

Vào những ngày trời mưa dai dẳng, tâm trạng tôi ko được tốt, luôn cáu bẳn như thế với những câu chửi thề tục tĩu.

Đồng hồ tính tiền chết tiệt.

Nó nhảy, nó nhảy, nó nhảy cuồng loạn.

Một đoạn đường ngắn ngủi, với số tiền khiến người ta phải mủi lòng thương chính mình.

Giá xăng tăng, giá xe tăng. Cái quái gì cũng tăng theo lạm phát.

Chỉ có một thứ duy nhất…. là tình cảm, thì luôn bạc bẽo, vơi đi và cạn dần.

2. Vấn đề chiếc cửa trong Toilet Nữ

Chiếc xe dừng ở Diamond.

Tôi trả tiền.

Tôi ko tips.

Gã taxi lườm nguýt!

Gã khinh tôi ki.

Tôi khinh gã tham.

Chúng tôi khinh nhau RA MẶT.

Bạn có biết sự “khinh bỉ” bắt nguồn từ đâu? Nó luôn bắt đầu từ chuyện tiền nong và tất thảy những gì đong đầy vật chất ấy!
…………………………….

Tôi chạy xồng xộc vào toilet.

Thứ 2, buổi sáng, toilet diamond, nhấn mạnh “toilet nữ”.

Vắng tanh!

Không chen chúc!

Chỉ có một mình tôi.

Tôi là cá nhân duy nhất!

Buồn đái ở Diamond trong giờ phút ấy.

Nói chính xác hơn: Tôi là nữ nhân duy nhất buồn đái trong toilet nữ, ở Diamond plaza vào sáng thứ 2.

…………………………..

Tôi đái!

Một nữ nhân buồn đái thì sẽ đái bởi vì cô ta phải đi đái.

Cho dù cô ta là một người có thu nhập cao hay thấp.

Cho dù cô ta là học sinh hay sinh viên?

Cho dù cô ta là đàn bà hay con gái!

Cho dù cô ta giàu có hay cô ta là bất kì ai, nghèo khó.

Thì cô ta…

Là tôi và chiếc váy Prada, trong đôi giày Gucci và chiếc túi LV. Không đồng bộ! Nhưng “xịn” là đủ.

Vẫn phải đi đái. Tại đây. Khi buồn đái!

………………………………..

Khi tôi đẩy cánh cửa màu vàng.

Khi tôi bước ra khoan khoái!

Thì cũng có một người

Đẩy cánh cửa màu vàng

“Anh ta” cũng như tôi, bước ra khoan khoái.

Cánh cửa màu vàng của anh ta

Đập vào khuôn mặt vàng vọt của tôi.

Cánh cửa màu vàng của tôi

Không đập vào bất cứ một thứ màu vàng nào của ai.

Tôi gào lên, tôi hét lên, chính xác là tôi gào và hét lên. Ai cho hắn ta có quyền đập cánh cửa màu vàng vào khuôn mặt màu vàng của tôi.

- Mất lịch sự vừa thôi chứ! Mù à???

- Tôi xin lỗi! Xin lỗi…. Tôi ko để ý!

Phải rồi, làm sao hắn ta có thể để ý rằng hắn ta đang ở trong một toilet công cộng, có những gian toilet song song và san sát, 6 cánh cửa màu vàng dễ dàng đập vào mặt nhau đến vậy? Làm sao hắn ta có thể biết? Biết thế quái nào được! Trên đời này, người ta chả chú ý một cái quái gì, chỉ quen đập vào mặt người khác một cách đầy VÔ Ý. Khi tôi bước vào đây, hắn ta ko có ở đây, tôi một mình. Khi tôi đi đái, hắn ta bước vào và chẳng thấy ai, hắn ta cũng nghĩ hắn ta một mình.

Những người như tôi và như hắn. Khi nghĩ mình một mình thì cần quái gì nghĩ đến ai ngoài việc đi đái cơ chứ????

Trán tôi sưng lên một cục, ngay lập tức nó đau nhức, tôi bực mình.Trong một giây phút bất cập thuộc về nhận thức, tôi nhận ra rằng hắn là đàn ông, hắn là con trai, hắn là cả hai thứ ấy. Điều thứ hai tôi nhận ra, quan trọng hơn là điều thứ nhất, đó là hắn đẹp trai, đẹp trai đến phát điên ấy.

- Chị có sao không?

- Đau chết đi được, lại còn hỏi?

Tôi cứ quanh quẩn nhìn mặt hắn, cho tới khi sực nhớ ra một điều. Điều này là phát hiện thứ 3, phát hiện thứ 3 này lớn gấp 3 lần hai phát hiện trước: ĐÂY LÀ TOILET NỮ CƠ MÀ??????

Hắn – Đàn ông – TỤT quần – Đứng đái – trong toilet nữ sao?????

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Tôi hét toáng lên. Hắn sửng sốt và cũng hốt hoảng, chỉ kịp bịt mồm tôi lại.

- Chỉ là một cục u thôi mà, sao chi hét ầm lên thế?

- Hét ầm lên cái gì? Cậu là cái thể thống cống rãnh gì mà lại vào toilet nữ thế hả?

3. Tôi bán “hương hoa” để mua về “sự sống”

Đó là lần đầu tiên tôi gặp cậu ấy trong toilet nữ. Sau này, còn nhiều lần nữa, tôi bắt gặp cậu ấy trong toilet nữ, chúng tôi cùng vào toilet nữ ở những nơi công cộng. Tuy nhiên, đó chỉ là khi vắng người hoặc có hai đứa thôi, khi bình thường, cậu ấy phải dùng toilet nam.

- Chị là người thứ 1 tỷ hét ầm lên khi thấy em ở toilet nữ - Mỗi khi nhắc về chuyện lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, cậu ấy lại nói như vậy và phá lên cười như thể sung sướng lắm!

Ở cùng với cậu ấy khiến tôi có hứng thú trở về nhà bởi biết mình đang có một người chờ đợi mình .Tôi qua đêm ở khách sạn ít hơn. Nếu một gã bồ nào đó hỏi tôi đang sống với thằng cha nào vậy, mỗi khi bắt gặp cậu ấy quanh quẩn trong nhà tôi khi bọn họ tới đón, tôi có thể dễ dàng trả lời mà ko chớp mắt và cũng chẳng hề lo lắng rằng: “ Con gái đấy, con bạn thân em đấy. Anh ko tin, “sờ thử coi”, hỏi thử xem!”

Phải, cậu ấy là con gái, “con gái” là giới tính đúng đắn nhắt có thể “áp đặt” lên con người cậu ấy.

Còn tôi là một kẻ, nói văn hoa tối nghĩa, thì là kẻ “bán hương hoa” để mua sự sống về…Loại con gái có thể dễ dàng bán mình để được ăn ngon mặc đẹp thì chính là loại con gái đê tiện. Không, tôi ko nghĩ mình đê tiện. Tôi chỉ dễ dàng “cho mình” vì tôi cần ăn sung mặc sướng. Tôi “cho” chứ tôi ko hề “bán”. Tiền tôi tiêu là của bọn họ, quần áo “xịn xò” cũng chỉ có thể là của bọn họ cho tôi. Vậy thì tôi phải cho lại họ những gì? Đó là những suy nghĩ về sự “Đền đáp” mà tôi luôn phục tùng. Tôi cho họ niềm vui, niềm vui có thể đến từ điều này điều nọ. Với một số người, niềm vui của họ là thỏa mãn tiếng cười của tôi. Với môt số kẻ dục phu, niềm vui của họ là ngủ với tôi, là mân mê những gì ban ngày họ dát vào đó biết bao nhiêu là thứ….để đêm đến họ được sờ mó và có nó.
………………………….
Chúng tôi đến với nhau tình cờ, sự tình cờ luôn bắt đầu cho một câu chuyện buồn vui nào đó mà ta không thể nhìn thấy rõ. Sự tình cờ đó lặp lại nhiều lần khiến tôi ko thể không đặt ra câu hỏi vì sao lại thế? Rồi chúng tôi sống chung, share phòng với nhau. Có lẽ đó là sự ghép đôi, sự ghép đôi khốn nạn của cuộc đời. Sự ghép đôi duy nhất mà tôi hài lòng và đồng tình với số phận. Bình thường, tôi luôn nhổ toẹt vào số phận, cười nhăn nhở để chờ một ngày số phận phát rồ lên vì tôi. Số phận hận tôi, hành hạ tôi. Chính vì thế mà, tôi luôn phải cười để trêu ngươi lại nó!

Khốn nạn!

Bài ca trinh nữ không phải một bản hòa tấu, ko có những nốt thăng cao vút, càng chẳng có những âm điệu thâm trầm…. Bài ca trinh nữ cứ đều đều như thế, ko thể khác đi… Đó là những gì còn sót lại trong tâm trí tôi khi đêm về. Nhìn cậu ấy, tôi nhớ về một xã hội, một tầng lớp, một nhóm người bị loại bỏ. Chúng tôi đứng đó, ngoài rìa của cuộc sống. Ngắm nhìn bọn họ - những kẻ hoàn thiện, qua một kẽ hở lung linh. Trong khi túi tiền của họ rủng rỉnh, cuộc sống của họ trôi đi trong hạnh phúc dễ kiếm, thì chúng tôi, ngồi đó. Ngay cả đàn ông cũng phải ôm mặt nhăn nhó khóc – Hình ảnh bố tôi hiện ra đầy thương cảm. Một công nhân. Một cuộc đời bần hàn, thăng trầm và thất bại. Bóng dáng người phụ nữ của thế kỉ là mẹ tôi trải dài mướt mải trong cái nắng cháy đuôi chó. Tôi chẳng có gì ngoài ký ức. Nhìn kìa … ký ức rách nát không phải là thảm đỏ, miếng lụa mát da cho những quý bà chưa từng một lần được xoa trên bàn tay sần sùi đó của mẹ tôi….

Tôi nhớ về cái ngày tôi xách vali ra đi. Khi quay lưng lại, tôi ngoái nhìn một bầu trời đen kịt toàn là nước mắt.

Gia đình tôi khi đó cùng quẫn, đến miếng ăn còn khó huống hồ một thứ gì đó giá trị hơn?

Con người ta, sinh ra nghèo khó là một cái tội, một tỗi lỗi rất lớn. Ai nói rằng tiền ko quan trọng, hẳn là một kẻ rất mộng mơ.Không có tiền, người ta chỉ biết trông chờ vào nỗi cơ đơn và hy vọng có được lòng thương hay sự an ủi.

Ai bảo không có tiền là ko vô vọng?Vô cùng vô vọng!

Một con đường cùng chó chết rải thảm trước mắt chúng tôi. Tôi bỏ lại sau lưng gia đình, người tôi yêu bằng cả trái tim với sự níu giữ thảm thiết. Sự tan vỡ như một vết thương lở loét! Tôi bắt đầu biết cách nhổ toẹt vào chân lý! Cái chân lý ở hiền gặp lành và hàng trăm chân lý dậy con người ta cách sống đàng hoàng, không mềm oạt hay thở than khi khốn đốn. Bố mẹ tôi đã sống thanh thản và hiền lành để rồi nhanh chóng bị lừa dối. Những kẻ sớm tối nói những định nghĩa hôi thối về sự cao thượng và sung sướng luôn vây bủa chúng tôi khi sung túc, bỗng chốc trở mặt bất cần khi cơn suy thoái ập xuống từng nếp nhà.

Khi bước vào đường cùng con người ta bốc mùi trong trơ trẽn.Tôi không thể kiệt quệ suốt đêm để chờ cho trời sáng. Tôi ko ai oán nhưng tôi vẫn phải bước vội vàng. Bình minh không dành cho người tốt.

………………………..
Về Đầu Trang Go down
Windory
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 197
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 23
Đến từ : Một nơi có nắng, có gió và có chó =))=))

Bài gửiTiêu đề: Re: [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!   Fri Jun 26, 2009 11:39 pm

Xa gia đình, tôi đã có một công việc hoàn hảo. Ngoài việc có năng lực và kiếm được một khoản đủ chi tiêu cho các mối quan hệ thì tôi gần như ko thể tích lũy. Điều đó thật buồn cười, nó có thể lý giải ngắn gọn rằng: chỉ có những con người giàu có mới có thể hài lòng với công việc hoàn hảo. Còn đối với người nghèo, công việc hoàn hảo cũng không thể trang trải hết những gì mà cuộc sống đang kéo theo họ. Chẳng có gì là nhơ nhuốc, bẩn thỉu hơn nghèo khó trên thế giới này.

Để kiếm nhiều tiên, việc đầu tiên là phải đẹp. Hãy nhìn những đứa con gái đẹp ngoài kia, lỗ đít của chúng nó cũng có thể nuôi được cả một làng, vài cái vuốt ve cũng có thể mua cả một con xe tử tế. Chẳng có gì xấu khi đầu tư vào nhan sắc, một khoản đâu tư chân chính dễ sinh lời và thu hồi vốn thật nhanh.

Đó là một việc khó!
Về Đầu Trang Go down
Windory
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 197
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 23
Đến từ : Một nơi có nắng, có gió và có chó =))=))

Bài gửiTiêu đề: Re: [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!   Fri Jun 26, 2009 11:40 pm

Việc đầu tiên của công cuộc làm đẹp là sửa mũi và sắm cho mình một bộ ngực “bự vừa đủ”. Phải đi tắm trắng và chăm sóc da, phải mua quần áo và đi đứng cho ra dáng. Phải am hiểu văn hóa và biết ngoại ngữ đủ để mua chuộc lòng người. Học nhạc cụ và tập điệu cười mê hoặc. Tôi đầu tư cho công việc khổ sở này không ít tiền bạc. Con người ta trong trắng là khi có nhiều tì vết. Kẻ nuột nà là kẻ dễ dính nhuốc nhơ. Vẻ bề ngoài hoàn hảo bào mòn mọi giá trị bên trong tôi. Con người ta nên sống tử tế ít thôi thì sẽ chẳng bao giờ bị chơi xỏ. Bắt đầu “cuộc sống mới” khó khăn bằng một lần chết đi như thế để đơn giản hóa tương lai như chơi một ván bài may rủi.

Lúc đầu, nó chỉ là nghề tay trái thôi, bên cạnh tôi vẫn còn là công sở, công sở là công việc tởm lợm để đầu tư cho dáng vẻ thanh cao, để đảm bảo rằng tôi còn đang là người tử tế. Mặc dù dưới lớp quần áo chỉnh tề, chốn sang trọng và trong môi trường tri thức đó, toàn một lũ tính toán bẩn tưởi và những thủ đoạn đê tiện. Tôi học được nhiều điều từ công sở. Nhiều hơn là người ta vẫn nghĩ về nơi hay ho này. Học kinh tởm những kẻ được thế gian kính trọng.
Về Đầu Trang Go down
Windory
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 197
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 23
Đến từ : Một nơi có nắng, có gió và có chó =))=))

Bài gửiTiêu đề: Re: [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!   Fri Jun 26, 2009 11:41 pm

Cho đến bây giờ, khi “nghề nghiệp” “cho đi bản thân” đã trở thành nguồn thu nhập chính của tôi và gia đình, tôi cũng ko hề hối lỗi. Bản thân tôi thối tha, xã hội ai đã từng lướt qua tôi hẳn là cho ra rất nhiều đánh giá. Song, họ chẳng bao nhờ nhìn lại cái bên trong quý hóa của mình. Họ đớn hèn và nhem nhuốc, họ đẩy nhiều cuộc đời xuống bùn lầy, dìm lên rồi lại dìm xuống đầy hả hê.

Tôi và Leo, chúng tôi không dìm chết ai, có lẽ bởi chúng tôi không học hành nhiều như họ để biết cách dìm chết người đang sống. Than ôi, những con người có học, nhiều chữ đầy uyên thâm, để làm gì cơ chứ? Đối với một đứa trẻ lang thang như Leo, đối với một đứa trẻ nghèo như tôi, chúng tôi lớn lên thật khác. Lớn lên bằng cách ngoi lên trong những lần bị dìm sâu như thế!

………………………………
Về Đầu Trang Go down
Windory
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 197
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 23
Đến từ : Một nơi có nắng, có gió và có chó =))=))

Bài gửiTiêu đề: Re: [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!   Fri Jun 26, 2009 11:41 pm

Mỗi khi tôi nhìn lại cuộc đời mình, tôi đều luôn băn khoăn giữa ranh giới mong manh rằng tôi nên sống hay nên chết đi kiệt quệ? Khi nghe kể về cuộc đời tôi, Leo chẳng bao giờ có thái độ ngạc nhiên, bất ngờ hay khinh bỉ. Cậu ấy chỉ lắng nghe bình thản. Sự bình thản ấy lan man sang cả tôi, làm tôi trở nên trầm lặng, khác hẳn sự bốc đồng vốn có. So với cuộc đời Leo, những gì tôi trải qua thật quá nhiều chi tiết thừa. Giai đoạn của cuộc đời cậu ấy, rất đơn giản và ngắn gọn chỉ trong một vài từ: “Chẳng có gì để nói!”

Tôi nằm mơn man mái tóc cậu ấy. Leo đẹp trai lắm. Cậu ấy mà để tóc dài liệu có xinh gái ko? Và trang điểm nữa? Uhmm… tôi tin là cũng sẽ rất đẹp! Nhưng có lẽ vẻ nam tính này, phù hợp với cậu ấy hơn. Nó thật quyến rũ. Mái tóc được cắt xén cho phù hợp với lòng người. Cậu ấy nhầu nhĩ rúc vào tôi như một đứa trẻ. Điều gì đã thay đổi một đứa con gái thành một gái mại dâm? Điều gì đã thay đổi một đứa con gái thành một thằng con trai?

Chỉ có một câu trả lời chung cho cả hai câu hỏi ấy: Đó là vì phải sống!

Câu trả lời chung, chung cho cuộc đời của hai chúng tôi.
Về Đầu Trang Go down
Windory
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 197
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 23
Đến từ : Một nơi có nắng, có gió và có chó =))=))

Bài gửiTiêu đề: Re: [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!   Fri Jun 26, 2009 11:41 pm

4. Nó trong suốt, nó vô hình
Trên vai trái của Leo có một vết sẹo rất dài, vết sẹo chạy từ vai vắt ngang qua lưng, trôi một chút và nhích tới gần ngực. Bộ ngực phẳng lì có đôi chút gồ ghề luôn được nèn chặt dưới nhiều tầng quấn vải sợi. Vết sẹo này đã có từ rất lâu rồi, cậu ấy lớn lên cùng nó. Trên những con đường mà Leo đi qua, vết sẹo cũng to ra cùng năm tháng. Leo chỉ biết rằng, nó là hậu quả của một vụ đâm chém. May mắn thay, cậu đường cứu sống, còn sau đó, chẳng có gì nhiều hơn để nhớ, bởi lúc ấy Leo chỉ mới 4 tuổi. Rồi Leo ra khỏi nơi cứu mình mà ko một ai nhìn nhận cậu ấy, sống những ngày lang bạt để lớn lên. Đổi đời khi được nhận vào làm ở một quán bar trong thành phố.

Ở nơi Leo làm, người ta chỉ nhận nhân viên nam. Cậu ấy đã phải giả trai để vào làm ở đó. Thực ra không cần phải đóng giả, bản chất Leo đã rất giống con trai rồi, từ bé đến lớn ai cũng công nhận điều đó ở Leo. Tôi rất thích vào quán bar – nơi Leo làm, không chỉ vì rượu nho ở đó thật ngon mà còn bởi tôi thích ngắm Leo khi pha chế rượu, trong bộ đồng phục trắng đen, có thắt nơ bướm. Dáng người cao dong dỏng, tôi chắc mẩm những người sinh ra Leo, phải cao lắm, nên cậu ấy mới có được một thân hình và chiều cao lý tưởng đến vậy. 1m78 – con gái 1m78 là rất cao rồi, lại gầy, lại nhỏ mảnh, trông càng cao hơn. Leo 20, nước da trắng không ngại ngần nắng gió, chẳng có gì có thể làm da cậu ấy sạm đen dù chỉ là một chút xíu. 20 tuổi không sớm sủa mà cũng chẳng trễ nải cho một “nhan sắc tuyệt vời” với bề ngoài hoàn hảo nhất. Leo có rất nhiều “fan hâm mộ”. Đôi khi, bọn con gái vào bar chỉ để ngắm Leo. Tôi thấy thật nực cười, đúng là cuộc sống! Không tài nào chấp nổi sự éo le mà nó bày đặt ra. Sao Leo sống mà không được làm chính mình cơ chứ?

Làm chính mình ư? Nhảm nhí!
Về Đầu Trang Go down
Windory
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 197
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 23
Đến từ : Một nơi có nắng, có gió và có chó =))=))

Bài gửiTiêu đề: Re: [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!   Fri Jun 26, 2009 11:41 pm

Tôi ko nghĩ một kẻ giả trai bắt buộc sẽ phải làm con trai mãi mãi. Sau này, có nhiều lần tôi nói với Leo rằng cậu ấy có lẽ nên từ bỏ công việc này. Sau khi rời khỏi quán bar này, cậu ấy có thể dễ dàng tìm thấy một công việc khác. Thậm chí Leo có thể làm người mẫu chẳng hạn, với thân hình lý tưởng và tuyệt vời như thế. Leo chỉ cười: “Mọi chuyện thực sự dễ dàng như thế sao?”. Rồi một ngày, tôi cũng hiểu nụ cười của Leo, hiểu câu nói và cách hành động của cậu ấy. Phải, cuộc sống chẳng có gì dễ dàng như những suy nghĩ của tôi. Nếu dễ dàng như thế, sao tôi còn phải làm cái công việc móc túi đàn ông suốt mấy năm ròng rã như thế này chứ? Tôi cười khẩy cái suy nghĩ non nớt vớ vẩn của mình. Thay đôi cuộc sống với những dòng chảy vốn có là một điều cực kỳ khó, đôi khi là hoang tưởng.

Leo thuộc chòm sao sư tử. Con gái ở chòm sao này mạnh mẽ hơn bất kỳ ai, đó là cách lý giải của những chòm sao và trò bói toán dựa vào biết bao định lý. Các chòm sao ko mách bảo Leo rằng, cậu ấy sẽ được “vào đời’ với một người đàn bà 40. Để rồi biết bao năm qua, chỉ biết có “đàn bà” để sống. Khi cái bà già sồn sồn ấy bắt gặp Leo, vẻ trẻ trung của cậu ấy, đôi tay mạnh mẽ như nam giới trong bộ đồng phục, nổi bật lên khuôn mặt thanh tú, bà ta đã chỉ muốn đè cậu ấy ra. Thỏa mãn sự khao khát của những bà già không chồng đang cố gắng trốn tránh tuổi tác bằng những hình xăm và giải phẫu. Người đàn bà ấy - một ngày nọ đã chẳng thể chịu nổi để mà tha cho Leo được nữa. Vuốt ve thân thể thiếu nữ mà bà ta ngỡ là một chàng trai, để rồi bất ngờ khi biết Leo là gái, nhưng sự quyến rũ của cậu ấy đã khiến bà ta chẳng thể buông tha. Mụ già gọi đó là “yêu”. Leo gọi đó là “điều tự nhiên” và cậu không hề thấy lạ. Suốt nhiều năm, trải qua cái đói quặt quẹo và những nỗi thăng trầm, Leo đã dần mất đi những nghĩ suy về giới tính. Cậu ấy chẳng cần biết mình “là ai?” thì làm sao biết “yêu” là như thế nào? Đối với Leo, “yêu” cũng chỉ là một từ rất dễ nói. Khi tôi hỏi cậu ấy rằng: “Đó là lần đầu tiên?” Cậu ấy trả lời: “Tất nhiên!”. Khi tôi hỏi về cảm giác, cậu ấy cũng cười một cách rất hồn nhiên: “Tất nhiên là chưa bao giờ có cảm giác”.Leo là một người vô cảm, không thứ gì có thể cho cậu ấy biết rằng cậu ấy đang sống hay là đã chết! Cảm giác mơ hồ đó, khiến Leo tồn tại bên tôi cũng rất bấp bênh. Cậu ấy ko cha, ko mẹ, cũng ko cần biết mình là nam hay nữ. Cậu ấy chỉ là con người của những số 0, chẳng ông, chẳng thằng. Tôi không như Leo, bởi tôi có ký ức để đau lòng, để níu giữ, có gia đình để thương xót, có người tôi yêu đang mỏi mòn hướng mắt khinh bỉ nhìn tôi. Tôi giàu có và tôi thay đổi – Đó là điều anh ấy nhiều lần ko muốn tin những rồi riết cũng phải tin. Còn Leo, cậu ấy chẳng có gì cả, ngay cả giới tính cũng là 0. Tôi thương nhớ người mình yêu, nhưng có những điều giới hạn khiến chúng tôi xa nhau, khiến tôi phải làm đau anh ấy và tự khiến cho mình đau. Còn với Leo, nỗi đau cũng là số 0 – nó trong suốt. Nó vô hình!
Về Đầu Trang Go down
Windory
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 197
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 23
Đến từ : Một nơi có nắng, có gió và có chó =))=))

Bài gửiTiêu đề: Re: [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!   Fri Jun 26, 2009 11:42 pm

5. Gặp gỡ ký ức cũ – “Chị có hạnh phúc không?”

Bạn không bao giờ có thể nhìn vào một thứ vô hình. Nhưng tôi đã vô tình chạm được vào sự vô hình ấy. Một lần, rất gần thời gian này, khi đó là mùa đông. Ở thành phố gia đình tôi sống, ở khu phố người tôi yêu sống, mùa đông dày lắm. Không có tuyết rơi nhưng có những hạt mưa, hiện thân của tuyết. Mưa chính là tuyết nhưng trong veo. Nó dăng đầy trên lá cây và ướt sũng những con đường.

Tôi trở về, thăm nhà, hào hứng kể về công việc suôn sẻ, mang theo những món quà, tôi nhìn nụ cười trên đôi mắt chân chim trũng sâu mùi rượu của mẹ và ánh mắt bơ phờ sau mái tóc bạc của cha. Tôi cảm nhận sự mãn nguyện thấp thỏm tự hào về tôi của cha mẹ. Họ sẽ ko bao giờ biết, tiền tôi kiếm được từ đâu.

Leo trở về cùng tôi, như một người bạn trai bảnh dáng. Leo được giới thiệu như một nhân viên ngân hàng nhiều tiền nào đó mà tôi vẽ ra để bố mẹ yên tâm rằng tôi đã có một tương lai yên ổn với tình yêu ổn định.

- Tại sao lại là Ngân hàng?

- Bởi vì nghe có vẻ giàu có. Chị muốn làm bố mẹ yên tâm!

Leo rẩt ít khi thắc mắc và ngay cả khi thắc mắc cậu ấy cũng rất dễ hài lòng với câu trả lời mà ko hỏi thêm nhiều nữa. Điều đó càng làm cho cậu ấy thêm vẻ lạnh lùng hiếm gặp ở phụ nữ mà chỉ có thể thấy ở đàn ông mạnh mẽ, trưởng thành.

Leo đưa tôi đến nhà anh. Nước trên lá rơi xuống mắt tôi, nó nhòe đi, lăn lăn và vội vã chảy. Chiếc áo khoác mỏng manh ướt đẫm. Tôi nép mình vào bức tường như một đứa trẻ chơi trò trốn tìm, đang ngó nghiêng dò xét.

Cánh cửa nhà anh đóng khép. Liệu rằng anh có bước ra, ngước lên chiếc lá ướt tuyết trong veo để ngắm mùa đông này cùng tôi trong một điểm tựa. Dù vô hình thôi cũng được.

Tôi nắm lấy tay Leo, nắm thật chặt vì sợ mình sẽ gục ngã mất, bên bức tường này. Nếu anh yêu tôi ngay cả khi tôi nghèo khó, thì cái điều tưởng như may mắn đó lại là thứ đáng thương nhất. Bởi vì việc anh bất chấp tất cả để yêu tôi càng chỉ khiến tôi thấy mình thêm ngu ngốc khi để mất anh. Nhưng Leo đã từng nói: Số phận là thứ đáng kinh tởm. Nhưng chúng ta là những kẻ kinh tởm được số phận tạo ra. Ta phải đi trên nó. Trò chơi trên dây, cho dù biết có ngày ta sẽ ngã hoặc là dây sẽ đứt. – Tức là dù con đường tôi và anh chọn có như thế nào, tình yêu có bao la và mãnh liệt biết bao, thì tôi vẫn ko thể có anh như ngày nào được nữa.

Tiếng ôtô hét còi từ phía xa, tôi và Leo lùi xa ra vài bước. Từ trên xe một người con gái bước xuống. Không đẹp như tôi nhưng ko giả như tôi, vội vã chạy đến trước cửa nhà anh. Thế là tôi đủ hiểu tất cả. Leo nắm lấy tay tôi: “Đi thôi”. Tôi cố níu tay cậu ấy lại. Leo thở dài. Tôi cảm thấy ánh mắt buồn bã của cậu ấy phía sau mình.

Đã 2 năm nay, tôi ko còn liên lạc gì với anh. Đồng nghĩa với 2 năm chắc tôi đã ở bên cạnh tới hơn ( có lẽ ) 200 người đàn ông đủ loại. Tôi ko có tư cách gì để mà ghen tuông, ko có tư cách gì để mà nuối tiếc người đàn ông bị tôi ruồng rẫy, càng ko có tư cách cấm đoán anh có cuộc sống của riêng mình. Nhưng tôi muốn nhìn thấy anh. Người đàn ông của 2 năm về trước, nay đã có gì đổi khác? Bước đi mới, tình cảm mới, tính cách mới, khuôn mặt mới, tình yêu mới…. nhưng vết thương cũ đã lên lớp da mới hay chưa?

Cánh cửa mở, anh nặng nề bước ra… chân tập tễnh. Tôi lấy tay bịt miệng mình để tiếng khóc ko nấc lên to quá. Bước chân tôi gần như muốn tiến lên. Leo đã kéo tôi lại.

Cô gái đứng ôm anh. Quay lưng lại về phía chúng tôi. Anh ko mỉm cười. Chỉ ngước lên nhìn những chiếc là đẫm tuyết và thở dài. Cả hai bước vào nhà. Còn chúng tôi, tôi và Leo… lặng lẽ quay đi.

- Chị có hạnh phúc không?

Leo nói thế rồi im lặng. Đó là một câu hỏi ko cần lời giải đáp, cậu ấy nói ra điều đó, không chờ tôi trả lời. Cái vẻ ngoài nam tính hút hồn của Leo đã làm si mê biết bao người con gái. Sự si mê ko mang lại hạnh phúc dù chỉ nhỏ nhoi thôi cho cậu ấy. Tôi may mắn hơn chăng? Ít ra còn được khóc, còn cảm thấy đau vì yêu để hiểu ra một điều giản dị rằng, mình vẫn đang còn sống. Leo thì ko có được cái may mắn đó. Không cười, ko khóc, chẳng đau lòng, đó là Leo.

- Ừ, chị hạnh phúc!

Tôi nắm chặt tay Leo.

Con đường này. Bước đi. Chỉ có hai chúng tôi. Không đơn độc. Song Song là những cái bóng. Chúng đan vào nhau!

Ngày hôm ấy, tôi thấy mình đã rất đau, đau nhói.

Cảm giác đau đớn sâu xa tận bên trong… Khó tả!

Tôi, đôi khi “nằm” trong hạnh phúc mà ko hề hay biết, chỉ riêng Leo mới có thể chỉ cho tôi thấy hạnh phúc của mình.
6. Khi “ngày đó” đến -Tình dục

Chúng tôi trở về, sau chuyến thăm gia đình mệt mỏi. Tôi được nhiều hơn mất. Tôi hiểu rằng cái gì tôi đã đánh mất, sẽ vĩnh viễn không thể nào quay trở lại. Tôi gạt quá khứ tràn về phía thung lũng miệt mài, và sống! Leo vẫn làm ở quán bar nam giới đó. Tình cảm của người đàn bà kia xoay theo chiều gió, không phải lúc nào cũng có thời gian ấp ủ nơi Leo. Cậu ấy nhàn rỗi với những nỗi phiền muộn vô hình.

Leo đến với cuộc đời tôi như một điều hiển nhiên. Cậu ấy khiến tôi thanh thản nhiều hơn nhờ sự trong veo không định hình ấy. Nhìn cách Leo hài lòng với những gì diễn ra hàng ngày. Tôi cũng trở nên hài lòng với chính tôi, với vài lần đón đưa qua quýt.

Nhiều lần, tôi nói với Leo, hai chị em sẽ tích lũy vốn. Tôi sẽ bỏ nghề để “hoàn lương”, Leo sẽ rời quán bar với con mụ già ẻo lả đó, chúng tôi sẽ có một quán bar mới của riêng mình với những phòng chứa rượu nho thơm phức – thứ “nước uống” đỏ đen như vòng đời mà cả hai chúng tôi đều mê tít. Cậu ấy cười: “Chắc chắn thế!”

Chính Leo là người nói với tôi “ngày đó” sẽ không xa đâu. Chỉ cần chúng tôi cứ sống cuộc đời trôi bình lặng, giảm tối thiểu sự căm hận với đời chờ “ngày đó” tới. Xung quanh tôi, thi thoảng là nỗi nhớ khôn nguôi, dáng đi thấp thỏm của người đàn ông dưới mái hiên, nơi cánh cửa xanh vòm lá đầy nước trong veo. Tôi nhớ anh nhiều lắm!...Mỗi khi như vậy, tôi lại tự an ủi mình trong tiếng lẩm bẩm: “Không có anh, em có Leo rồi!”

…………………………..

Trong lúc chờ “ngày đó” đến, tôi phải kiếm tiền một cách chăm chỉ hơn, chủ yếu nhờ vào công việc chính của tôi là “làm cho đàn ông vui thú”. Một cách dâm đãng đầy nhục cảm, sự lần mò của những bàn tay nơi rãnh ngực, tiếng rên vang lên lặng lẽ. Tình dục! Đó là một khía cạnh sống bồng bềnh hết sức phong phú và màu mè. Leo, một lần tình cờ uể oải nhìn tôi, ngán ngẩm nói: “ Bỗng nhiên, em chán ghét hiện tại. Chẳng biết bao giờ em mới trải qua cái gọi là tình dục đích thực?”

Tôi không có khả năng trả lời câu hỏi quá đỗi khó ấy của Leo. Tôi chẳng hiểu gì về những mối quan hệ chăn gối khi người ta có cùng chung giới tính. Tôi biết là Leo không thích điều đó, nhưng có khi nào cậu ấy quyết định dẫy ra đâu. Với bẻ ngoài ấy, Leo không hấp dẫn một gã trai nào. Tình dục đối với tôi từ lâu đã phai màu thú vị, nó có sắc thái cay xè nhàm chán. Nhàm chán và đơn giản như việc mỗi khi lên giường với một người đàn ông nào đó, phản xạ đầu tiên của tôi là sẽ dạng chân banh háng ra. Chính vì thế nên tôi chẳng thể nào hiểu lòng Leo. Chẳng lẽ cậu ấy đang đi kiếm tìm một chân lý mới về SEX, khác với những gì cậu ấy đã và đang trải qua?

Câu hỏi ấy lẩn trong hàng ngàn câu hỏi và ngủ yên không bao giờ trở lại, phải chăng vì chẳng một ai trả lời nổi?
Những chuyện xảy ra trong cuộc sống của chúng tôi, là những chuỗi dài không tài nào lý giải. Tôi biết Leo đôi khi điểm xuyết trong sự vô hình có những thứ hữu hình. Sự băn khoăn về tình dục và giới tính.Chính vì thế mà tôi không bao giờ dắt đàn ông về nhà kể từ khi sống chung với Leo, tôi không muốn cậu ấy nhìn thấy cảnh mình trở nên trần truồng, nhấp nhô bên những chiếc “vòi bạch tuộc”. Tuy nhiên, có một lần, tình thế không thể khác. Một gã say cố gắng đẩy tôi vào nhà khi hắn đưa tôi về. Mọi chuyện xảy ra ngay trên sàn phòng khách, lúc 2h sáng. Khoảng gần 3h, Leo tan làm và lạch cạch bước vào….
(còn nữa)
Về Đầu Trang Go down
naruto



Tổng số bài gửi : 18
Join date : 17/07/2009
Tuổi : 24
Đến từ : bi mat

Bài gửiTiêu đề: Re: [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!   Tue Jul 21, 2009 11:37 am

chuyen nay tieu de ngo ah nha ! thanks
Về Đầu Trang Go down
Đạt Ma sư tổ



Tổng số bài gửi : 317
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 25
Đến từ : thiếu lâm pagoda

Bài gửiTiêu đề: Re: [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!   Tue Jul 21, 2009 2:09 pm

toàn lấy từ "Gào" ra à ?

_________________

Drunken style kung fu forever
Về Đầu Trang Go down
http://www.vothuat.net.vn/Web/
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!   Today at 9:24 am

Về Đầu Trang Go down
 
[P1 - Truyện ngắn – Tác giả: Gào] Có đàn ông trong toilet nữ!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Shop mua/bán truyện tranh online
» Truyện hay về biển đảo: ĐAU ĐÁU HOÀNG SA
» [Comic] Truyện tranh Big Bang
» [Truyện dịch] Eyeshield 21 dj - Kamoku
» [Truyện dich] Vanishing Starlight >> chap 5

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Thị trấn A13 - Nơi hội tụ anh tài :: Đại bản doanh :: Truyện ngắn, tiểu thuyết-
Chuyển đến