Thị trấn A13 - Nơi hội tụ anh tài

5 điều Bác Hồ dạy là chân lí sống của mỗi công dân Việt Nam nói chung và của thị trấn nói riêng
 
IndexTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Ca sĩ! Cô ấy là ca sĩ! [Truyện ngắn - Gào]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Windory
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 197
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 23
Đến từ : Một nơi có nắng, có gió và có chó =))=))

Bài gửiTiêu đề: Ca sĩ! Cô ấy là ca sĩ! [Truyện ngắn - Gào]   Fri Jun 26, 2009 11:49 pm

Ca sĩ! Cô ấy là ca sĩ!

Truyện ngắn - Gào

LTS: Lâu rồi ko viết truyện, ko biết bây giờ, còn ai muốn đọc truyện của mình nữa ko? Truyện này dành tặng một người đàn ông nhé.... một người bạn nữa... và cả một người anh... Em mong mọi người giữ lại được những hạnh phúc mong manh và yêu thương những niềm vui bé nhỏ. Đừng hoang phí tình cảm, và phung phí thời gian... cho những mơ màng ảo tưởng. Tình yêu luôn chờ đợi... những ai thực sự muốn quay về. Sẽ vẫn có một người để ta yêu và yêu ta nhiều lắm!

Tôi vốn nghĩ, tình yêu là một cuộc rượt đuổi bắt tận. Người này chạy và người kia cứ đuổi mãi.

Tôi quen người đàn ông...

Anh ta có một cô người yêu.

Cô ấy chạy và anh ta đuổi theo.

Chấp nhận cái cách yêu chạy - đuổi.

Chấp nhận vì quá yêu hay vì một thời đã từng lầm lỗi.

Xưa nay, tôi vẫn nói, con gái thiệt thòi.

Nay, tôi nói thêm, làm người, thì ai cũng hay cái thói quen trả giá!

............................................

1. Ôsin

Đối với tôi, đôi mắt anh là một chiều sâu bất tận. Nhưng có lẽ đối với cô ấy - người anh yêu đến tận giờ phút này, đôi mắt anh chỉ chứa những đường cong uất hận mà tôi.

Anh nằm dài trên chiếc ghế sôfa, nhả khói.

Đàn ông khi ko mặc gì nhả khói, luôn quyền rũ.

Đàn ông lấp ló trong bộ đồ ngủ, phì phèo thuốc lá, thì lại chả khêu gợi chút nào.

Anh là trường hợp thứ 2.

Tôi cặm cụi dọn đồ.

Tôi được trả tiền để làm việc đó.

Làm osin.

Part time.

Mỗi ngày 4 tiềng, dọn dẹp căn hộ 15m2

Bé tẹo.

Nhạt nhẽo.

Luôn có một người đàn ông.

Giờ làm của tôi ko cố định.

Tôi có thể đến khi nào tôi rảnh. Tôi có chìa khoá và ông chủ cũng ko quá ép tôi. Tôi còn đi học. Điều đó quan trọng. Anh ta rất hiểu.

Đa phần tôi đến vào buổi chiều. Vì tôi học sáng. Nhưng đôi lúc tôi tới dọn dẹp vào tối muộn và giặt ủi đồ.

An toàn tuyệt đối.

Anh ta ko làm gì osin, kể cả 1 osin trẻ và ko xấu.

Có lẽ xinh.

Đôi lần, tôi thấy buổi tối anh ko ở nhà.

Anh tới những phòng trà để xem cô người yêu hát.

Lúc đầu, tôi nghĩ anh là một câu chủ nhỏ, vô công rồi nghề. Sau này, tôi biết anh làm gì đó liên quan đến bất động sản.

Mường tượng, đó là 1 công việc cho những con buôn giàu có, nhiều vốn và nhàn rỗi.

Anh khá giàu có. Anh ở Hà Nôi. Anh đi xe hơi. Anh nói tiếng Anh nhanh hơn tiếng Việt. Anh mặc quần áo đắt tiền. Người yêu anh là ca sĩ. Anh ngủ với người mẫu. Con gái anh đưa về nhà 1 lần, sẽ ko xuất hiện lần thứ 2. Anh hay xài tình 1 đêm. Và anh yêu người yêu anh hơn tất thảy.

Tôi ko định điều tra về mối tình của anh ta. Nó bắt đầu từ đâu và như thế nào, ko phải là thứ mà tôi quan tâm cho lắm.

Tháng 2, anh ra HN đón tết.

Mọi chuyện chỉ khi ấy mới thực sự đáng để phiêu lưu.

Anh nói tôi dọn đến đó ở trong vòng 1 tháng, để trông nom con chó của anh.

Giống chó bulldog Anh quốc cực chuẩn. Mặt nhăn nheo và rất thân thiện.

Tôi dọn đến đó.

Căm hộ bé nhưng mà sang.

Ko thiếu cái jì.

Ở sướng lại được nhiều tiền.

Quá thú vị.

Cô ấy tới trong một chiều mưa.

Sài Gòn tháng 2 ko mưa nhiều như tháng 5 , tháng 6.

Tôi nói anh ấy đi HN rồi, cô gật đầu rồi lướt thướt chạy băng qua con đường nhỏ.

Son phấn loè loẹt.

Hôm trước, tôi thấy cô ta trên TV. Trực tiếp. Hát rất sung. Nổi tiếng. Nhiều người hâm mộ.

Tôi sống một cuộc sống ăn ngủ của những ngày nghỉ tết, trong căn hộ mạng nhện ko thể len vào. Tôi lục lọi cuộc sống của chủ nhân như bào mòn tiểu thuyết.

Anh ta có rất nhiều thứ đặc biệt.

Vô số đĩa nhạc đủ loại.

Kô có jọng hát của người yêu anh, trong bất cứ 1 chiếc CD nào.

Tôi xem hết đám đĩa, hết cái này đến cái nọ. Tôi lỡ tay mở, một chiếc đĩa riêng tư.

Xem mà tôi chột hết cả người. Mắt cứ thao láo. Miệng há hốc, chẳng biết nên tắt hay nên để.

Cái đĩa này thật giống trong film. Tựa hồ 1 cô ca sĩ nổi tiếng, có một đoạn băng ghi cảnh phòng kín với người yêu, sau đó cô ta nổi tiếng, đòi bỏ anh này...v.v

Lúc đó tôi nghĩ vậy. Nhưng trên vỏ đĩa còn ghi chứ tặng anh yêu cơ kìa. Chị này tự quay từ đầu đến cuối. Đây là quà chị ca sĩ tặng anh chủ nhà khi anh ấy sinh nhật lần thứ 21. Đoạn phim rất tình cảm. Chị ý còn nói là sẽ ko bao giờ xa anh ta... v.v... Thân hình thật đẹp.

Tôi xem xong cất đi, mơ về mình sẽ có 1 tình yêu ngọt ngào như thế. Ko phải cặm cụi với công việc làm thêm buồn tẻ, lẽ ra nên làm gia sư chứ ko nên đi làm osin. Bố mẹ biết được sẽ giết tôi chết mất.

Gia đình tôi ko nghèo. Nhưng thiết nghĩ, cứ đi học mãi mà ko đi làm sẽ bị đần.

Tôi đi làm, chọn một công việc khó khăn là giúp việc.

Tại cậu chủ nhà đẹp trai.

Ngoài việc dọn dẹp, tôi có thể ngắm anh ta.

2. Ca sĩ:

Tôi học thanh nhạc.

Năm thứ nhất.

Tức tôi 18 tuổi.

Người yêu anh ấy.

KO học thanh nhạc.

Bằng tôi, ko năm thứ nhất.

Nhưng vẫn nổi tiếng.

Vì xinh đẹp.

Vì hát hay.Vì có tài.

Có lẽ là vì cả 3 cái đó.

Tôi học thanh nhạc để làm cô giáo.

Chứ ko phải ca sĩ.

Ngoài việc dọn dẹp, mới đây tôi có chạy theo đoàn làm phim của ba, để phụ ba ghi chép.

Ba tôi là đạo diễn.

Tôi rất tự hào, cho dù ông ko nổi tiếng..

Phim của ông chán chết.

Chiếu ở rạp, sẽ chẳng ai xem.

Nhưng ko sao, ông làm film cho nhà nước. Film nhà nước, ko cần người xem. Nhà nước làm, nhà nước lo tất.

..........................................

Cuối tháng tư, cậu chủ nhỏ trở lại Sài Gòn, sau gần 2 tháng “chinh chiến ở căn nhà anh ta” tôi đã khám phá ra nhiều thứ. Vô số vật kỷ niệm mà đàn ông ít khi giữ. Tiếp khoảng độ vài chục cô gõ cửa kêu nhầm, đôi khi hét toáng khi nhìn thấy tôi lững thững trong bộ đồ ngủ ko coóc xê. Quần lót đàn bà nhét trong gối. Đi làm được mấy tháng trời mà tôi ko phát hiện ra do thói quen tống hết chăn mềm vào máy giặt, rồi gắp lên phơi.

Hôm bữa nằm cộm gối, lôi ra được cái quần chíp đỏ lòm.

Anh ta giữ cả nhật ký đàn bà.

Hình ảnh khi 2 người mới yêu.

Những bức hình trên giường nhìn khá đáng yêu và sung mãn.

Nói chung những đoạn ghi hình trong máy cầm tay từ cách đây 2 năm, cũng vẫn còn nguyên đấy.

Có lẽ anh ta ko đụng vào.

Tôi khám phá được rất nhiều điều, rằng anh ta rất yêu cô ta – ca sĩ.

.....................................................

3. Gia đình tôi & ca sĩ:

Trong một cảnh quay của bố tôi – ông đạo diễn ly dị vợ, có 1 con gái kưng ( là tôi ) chủ nhân của những bộ film nhạt nhẽo, kịch bản thối um....Tôi đang ghi chép.... thì thấy cô diễn viên mới.

Bố tôi giới thiệu. Chị này là Vivian.

Chị ta là ca sĩ đóng vai thanh niên xung kích.

Mẹ kiếp, thanh niên xung kích đi tất lưới, mặc váy mười phân.

Mẹ kiếp, thanh niên xung kích môi son đỏ chót mắt sâu hoắm, lông mày nâu phọt cứt trâu.

Đúng là bố, bố chỉ có thể chọn được thanh niên xung kích như thế thôi.

Tôi cười mỉa mai.

Vivian ko nhớ tôi.

Tôi nghĩ là nhuư vậy. Vì chúng tôi chỉ gặp nhau một lần ở nhà ông chủ kia thôi.

...................................................

Hôm nay, tôi đến nhà anh ta vào buổi sáng, vì được nghỉ học. Tự nhiên như ở nhà, mở khoá và bước vào.

Anh ta đang ngủ ở ghế sofa, trong bộ đồ từ ngày hôm qua vẫn còn đang bốc mùi bia rượu.

Rất nhiều thuốc lá rơi rớt trên sàn nhà.

Tôi dọn dẹp đống hoang tàn mà anh ta thải ra.

Tay nhấc mấy tớ báo xếp lên giá. Tiện thể lật qua vài trang.

Cô Vivian nọ, nghiễm nhiên ngồi trang gần nhất, bên cạnh là Tuấn Platini - thằng người mẫu ngu si, hơn tôi 3 tuổi. Ngày trước nó suốt ngày lẽo đẽo theo mẹ tôi học hát, nó mong làm ca sĩ. Nhưng tại hát ngu, lại đẹp trai, nên bây giờ nó là người mẫu. Từ mẫu hạng hai, nó bai lên hạng nhất lúc nào ko biết. Cái thằng này, mêm chơi với con gái, nhưng lại rất yêu con trai. Nó đã lải nhải đầu độc tôi về những mối tình đống tính lãng mạn của nó khi tôi chỉ mới 13 tuổi.

Chính Tuấn Platini là tác nhân độc hại cho thời kì dậy thì quái đản của tôi. Suốt năm 14 tuổi, tôi đã nghĩ mình đồng tính.

Chắc do ám ảnh!

Tờ báo giật tít đến giật mình, tôi suýt nữa ngã lăn ra đất bất tỉnh: “Vivian “sét đánh” siêu mẫu Anh Tuấn”.... Mấy cái ảnh 2 anh chị mặn nồng làm tôi phát mửa.

Thằng này nó sắp “chửa đẻ” được đến nơi, đàn bà 8/10 rồi, còn yêu được con gái sao. Ai bỏ quen 2/10 thể xác đàn ông héo hon cho nó yêu Vivian thế này....

Phát khiếp!

Tôi đóng tờ nhật báo, xếp lên giá báo, cầm quyền tạp chí mà muốn chết thêm lần nữa. Vivian ở trang bìa với dòng chữ ngất ngây men rượu say: “Tôi cảm thấy tình yêu đang đến! Anh Tuấn là giấc mơ của tôi.”

Cái chết tiệt gì thế ko biết, giấc mơ vẫn mới kinh chứ! Mơ thế thì cả đời tôi thà ko ngủ còn hơn.

Tất cả cũng chỉ là chiêu đòn PR của mấy ông nhà báo.

Thôi kệ!

Bất giác, tôi quay sang nhìn anh đang nằm ngủ trên sofa.

Trông anh tàn tạ và bẩn thỉu.

Hình như là... đêm qua anh khóc!

.............................................................

12h, chuông cửa reo.... tôi ngó qua lỗ nhòm!

Là Vivian.

Tôi ái ngại chạy đến lay anh dậy. Sợ cô ta nhận ra tôi do ở đoàn làm phim hôm trước.

Anh uể oải bước ra....

Tôi đứng nép vào trong bếp tránh mặt.

Họ cãi vã.

- Em muốn lấy lại những đoạn phim.

- Thì em lấy đi!

- Anh còn giấu, hôm trước em lấy nhưng em nhớ là còn nữa. Anh để đâu.

- Em đi mà tìm.

Vivian bắt đầu khóc rống lên như một con bò điên. Cô ta ngã rụp xuống như 1 con rồ ( Đó là những gì mà tôi cảm nhận thấy ). Anh ấy lại gần đỡ cô ta dậy:

- Em đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Anh đã để em lấy hết rồi. Dù sao đó cũng là kỷ niệm. Anh ko muốn xoá. Nhưng em đã quyết, anh ko cản em....

- Nếu như anh có thể lo cho em, thì em đâu đến mức phải ra nông nỗi này. Em chỉ làm nghê này, 1, 2 năm nữa thôi.... Em muốn nghỉ ngơi.... em muốn...

Cô ta cứ i ỉ khóc, tường thuật về cái công sức vất vả của sự đa đoan trong nghề. Cô ta nói cứ như thể, cô ta đi làm đĩ chứ chẳng phải là làm ca sĩ ko bằng. Tôi ko hiểu thế nào là một, hai năm sẽ bỏ? Càng ko hiểu cô ta nói “ra nông nỗi này” là ra sao? Có phải là tại bài báo yêu thằng Tuấn pêđê ko?

Nhưng tôi thấy... cô ta thật giả tạo.

Chuông điện thoại reo lên giai điệu quê màu của bài nhạc sến mà cô ta thể hiện, đang là “hit” rất “hot” hiện nay.

Cô ta nghe máy: “Anh à, ừ ừ, em qua anh, muahz”

Dập máy, cô ta quay sang anh: “Em xin lỗi. Em yêu anh. Em tin anh. Em phải đi đây! Sáng mai em sẽ qua ngủ với anh...đêm nay em diễn rồi.Mai, ở nhà nhé!”

Anh lau nước mắt cho cô ta, mở cửa và hôn nhẹ lên trán....

....................................................

Đóng cửa, tôi cặm cụi lau sàn.

- Em thấy anh có ngu ko?

- Dạ, gì ạ? Anh gọi em? – Tôi giả vờ ko hiểu câu hỏi. Coi như mình là kẻ chẳng biết và chẳng nhìn thấy gì, có phải hay hơn ko?

- Việc lúc nãy – Anh nói lửng lơ và mở tủ lạnh, lấy một lon Heiniken....

- Em thấy... bình thường.

Anh ngạc nhiên quay sang tôi nhìn: “Bình thường là sao?”

- Chắc anh phải yêu chị ấy lắm. Chị ấy thật đẹp

- Trước đây, cô ta ko đẹp lắm. Sửa nhiều

- Chắc anh phải yêu chị ý nhiều cho dù chị ý sửa nhiều... – Tôi nói hơi e dè, vì sợ mình phát biểu điều gì sai trái lắm...

Anh cười phá lên:

- Cô ấy sửa được cả tình yêu từ nhiều xuống ít cơ mà.

- Và anh đã chấp nhận – Tôi buột miệng

Anh im lặng.

Tôi hiểu những cái giá phải trả phía sau anh đèn sân khấu. Tôi học thanh nhạc vì có năng khiếu chứ ko phải bở yêu nghề ca hát. Mẹ tôi trước đây, là một ca sĩ khá nổi, bây giờ, vẫn thế.... nổi với những người ở tuổi trung niên.

Mẹ tôi đã đánh đổi. Đánh đổi bố tôi để lấy những mối quan hệ dài hơi trên sân khấu.

Bố tôi ko giữ lại.

Gia đình tôi thảm bại với cái hạnh phúc 3 người. Nhưng tôi chỉ cười, ko thấy đau đớn lắm.

Hôm nay, tôi nhìn đàn ông này. Có vẻ anh ta đang rất đau đớn. Anh ta ko giống như bố tôi. Có vẻ như anh ta chấp nhận trao người yêu mình vào tay kẻ khác vì cô ấy muốn vậy. Nhưng về phía bản thân mình, anh ta vẫn rất chung thuỷ đợi chờ.

Bất giác, tôi buột miệng:

- Chị ấy thật hạnh phúc!

Anh ấy khóc!

Tôi lúng túng... ko biết phải làm gì.

.................................................

4. Ba và Phim

Mấy ngày sau, tôi lên phim trường và gặp cô thanh niên xung kích tóc nâu môi đỏ. Cô ta diễn xuất thật quá tệ. Một cảnh phải quay lại bao nhiêu lần, tôi cũng ko thể nào đếm xuể nổi.

Tôi bực mình khi thấy bố quá dễ dại với con mẹ diễn viên tệ hại này. Tôi nói với ông:

- Sao ba lại để Vivian lên phim mà loè loẹt như cá vàng thế kia? Chẳng đúng với tạo hình gì cả.

Ba tôi cười. Ko nói gì.

Phim nhà nước!

Tôi lầm bẩm... quay đi.

.............................................................
Về Đầu Trang Go down
Windory
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 197
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 23
Đến từ : Một nơi có nắng, có gió và có chó =))=))

Bài gửiTiêu đề: Re: Ca sĩ! Cô ấy là ca sĩ! [Truyện ngắn - Gào]   Fri Jun 26, 2009 11:50 pm

Tối, tôi đến nhà anh dọn dẹp. Tôi thấy anh đang nằm bẹp trên giường. Tôi lại gần, người rất nóng. Anh mê man và nói lảm nhảm rất nhiều. Tôi nghe loáng thoáng một vài điều liên quan đến tình yêu và tuyệt vọng. Tôi lấy khăn ướt đắp cho anh hạ sốt. Và vội vã chạy đi mua thuốc cho anh.

Anh cứ nắm lấy tay tôi... Nói tôi ở lại vì anh sợ hãi một mình.

Tôi ở lại nhà anh hôm đó.

Khoảng 2h sáng, anh ko ngủ được.

Thuốc đã tan.

Anh cũng đỡ.

Chúng tôi ngồi trò chuyện.

Anh nói anh biết thừa tôi ko phải thiếu tiền tới mức làm ôsin.

Chúng tôi cười.

........................................................................

Tôi lững thững bước lên cầu thang khu chung cư ba tôi ở.

Chẳng hiểu sao dạo này ko sống ở biệt thự ngoại thành, mà lại chuyển về căn hộ chung cư ngu ngốc ko thang máy này.

Bở hơi tai với cái lầu 4 chết tiệt

Tôi đẩy cửa.

Quần áo đàn bà vương vãi khắp nhà.

Nhìn chán chả buồn chết.

Ba tôi đang xào mì.

Tôi hỏi: “ Lại bà nào thế ba?”

Ba chưa trả lời thì tôi đã nhảy vào phòng làm việc của ông để tìm kịch bản mấy tập cuối của phim ông đang làm.

Khi tôi bước ra, thì... Vivian đã dậy.

...............................................................

- Ba em rất phiền hà. Mỗi ngày ông dắt về một người đàn bà. Đại loại cũng giống như anh. Mõi ngày đến em lại phải dọn bao nhiêu là xi líp.

Tôi lẩm bẩm. Dạo này, anh với tôi đã nói chuyênj nhiều hơn. Thân thiện và cởi mở như anh em của nhau vậy. Tuy nhiên tôi vẫn dấu, chuyện người yêu anh đang là người yêu của ba tôi.

- Dạo này anh với chị ấy ổn chứ!

- Ừ, tốt cả, dạo này anh cũng hay gặp Vy ( tên thật của Vivian). Tối qua Vy ngủ ở đây, nhưng sáng nay phải đi diễn tỉnh rồi...

- Chị ý có bận ko anh? Em đọc báo thấy chị ý lên ào ào. Nổi lắm rồi nhá!

- Uh, báo chí cũng vớ vẩn, toàn tin đồn nhăng cuội. Khổ thân Vy...

Bỗng dưng tôi bật khóc, nước mắt rỉ ra và chảy lòng vòng. Có phải anh ko biết hay đang cố tình nguỵ biện? Anh đã điên hay đang cố giả điên.... Vivian ko hiền lành như anh đang nói. Chị ta đang vùng vẫy với ba tôi. Còn ba thì đang giúp chị ta bơi nhanh nhất.

Tôi cất quần áo của anh vào tủ. Buột miệng:

- Bao giờ anh chị cưới?

Anh im lặng một lúc:

- Chắc 2 năm. Cô ấy bảo vậy!

Uh, đó là cô ấy bảo vậy. Trước đây, khi bỏ tôi, mẹ cũng nói, chỉ làm thêm nghề này 2 năm nữa thôi. Nhưng tới giờ, mẹ vẫn luôn “yêu nghề” và yêu cái mới. 2 năm tương đương với cả 1 đời người thì ko còn là trò chơi 2 năm nữa.

Thế giới này, đầy rẫy sự đánh đổi. Vivian đánh đổi. Anh cũng đánh đổi. Đánh đổi sự chờ đợi và niềm tin.

....................................

Tháng sau, Vivian ra album mới đồng thời phim nhà nước của ba tôi mà cô ấy làm một vài fụ lòi cũng được công chiếu. Tất cả báo chí đều hướng về phía Vivian, tung hô cái giọng hát yều mềm và nhan sắc nát bươm cùng khả năng diễn xuất tệ hại của cô nàng.

Hôm đó, tôi thấy anh ngồi dưới hàng ghế khán giả.

Vivian ko nhìn về phía anh.

Cô ta chăm chú đưa mắt lướt qua hàng ghế V.I.P.

Tại bữa tiệc sau buổi họp báo,

Tôi ra chào anh.

Anh hơi ngạc nhiên nhưng cũng mỉm cười.

Lấp ló, tôi thấy Vivian đang tán tỉnh một nhà sản xuất mới nổi.

Bụng ông ta phệ. Đầu ông ta trọc. Mắt ông ta lồi.

Nhưng những ca sĩ được mời...

Ai cũng muốn ông ta mở lời mời họ... ăn tối!

Nghệ sĩ cũng có nhiều loại... nhưng đa phần họ phải đánh đổi. Trên con đường họ đi, rơi rớt nhiều thứ tình cảm chia ly uỷ mị.

Anh nhìn về phía Vivian, tay nắm chắc cái ly như muốn bóp nát. Vivian liếc mắt sang anh rồi vội vã quay đi... ko cười.

Uhm... Phải... anh biết... anh hiểu... và anh đã chấp nhận... bởi vì anh yêu... bởi vì một lời hứa....2 năm... cũng chẳng nhiều!

.....................................................

Tôi yêu anh ấy. Khác cách Vivian yêu anh ấy.

Anh ấy yêu Vivian. Khác cách bố tôi, ông bụng phệ, các nhà sản xuất, Tuấn platini yêu Vivian.

Tôi yêu anh ấy vì nhìn thấy tình yêu anh ấy dành cho Vivian. Mặc dù tôi biết rằng: Vivian sẽ như mẹ tôi... 2 năm là mãi mãi chẳng thể quay về.

Nói theo toán học, tôi được yêu là nhờ Vivian. Nên tôi mặc kệ, để anh ấy hy vọng về Vivian đẹp đẽ như thế

Bởi anh ấy biết hết đấy, nhưng biết hết cũng chẳng nhìn thấy tôi.

Có lẽ anh ấy sẽ ko yêu tôi.

Tôi nghĩ vậy.

Nên tôi ko dám nói.

Nếu nói tôi sẽ nói rằng: Em yêu anh, em muốn làm vợ, em ko mơ làm ca sĩ!

Gào, 3h59’ ngày 21/5/2008

Sài Gòn
Về Đầu Trang Go down
Dân_Trí_Thấp
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 411
Join date : 25/06/2009
Tuổi : 23
Đến từ : Đất nước kém phát triển =))

Bài gửiTiêu đề: Re: Ca sĩ! Cô ấy là ca sĩ! [Truyện ngắn - Gào]   Thu Jul 02, 2009 11:14 pm

Truyện này chán vkl =(

_________________

Trăm năm Kiều vẫn là Kiều
Học sinh quay cóp là điều tất nhiên
Về Đầu Trang Go down
http://crazya13.forumotion.net
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Ca sĩ! Cô ấy là ca sĩ! [Truyện ngắn - Gào]   Today at 9:23 am

Về Đầu Trang Go down
 
Ca sĩ! Cô ấy là ca sĩ! [Truyện ngắn - Gào]
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG
» VỀ LẠI MÁI NHÀ XƯA - 20 - 11 - 2010
» [Picuter] GumiyaxGumi
» (CCS) Ảo giác
» Tuyển thành viên nhóm dịch CEF Group^^

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Thị trấn A13 - Nơi hội tụ anh tài :: Đại bản doanh :: Truyện ngắn, tiểu thuyết-
Chuyển đến